Có thể? ✅ (ĐÃ XÁC MINH)

Cách để trưởng thành: Một hướng dẫn cho tất cả chúng ta

Học cách để trưởng thành và chín chắn mở màn bằng việc hiểu bản thân bạn thực sự xem điều gì là giá trị. Trở thành một người trưởng thành có nghĩa là gắn bó với những giá trị của bạn, ngay cả khi nó không giống số đông hoặc đơn thuần không mang lại quyền lợi .unnamed file 2983——Khi tôi lên bốn, mặc cho mẹ đã dọa trước, tôi vẫn để ngón tay lên lò nóng. Chiếc lò đỏ tươi mà tôi biết rằng thức ăn thơm ngon vẫn hàng ngày đi ra từ đó, quả là điệu đàng khó cưỡng .

Ngày hôm ấy tôi có cho mình một bài học quan trọng: những thứ nóng thường thật tệ. Nó sẽ làm bạn bỏng. Vì thế bạn sẽ muốn tránh chạm vào nó một lần nữa. 

Cũng khoảng chừng thời hạn đấy, tôi có một mày mò quan trọng khác. Chiếc kem ngon lành mà cha mẹ tôi đôi lúc cho ăn được trữ trong tủ đá, ở ngăn mà tôi luôn hoàn toàn có thể thuận tiện với đến nếu đứng nhón lên bằng ngón chân .Một ngày nọ, khi mà mẹ đang ở phòng bên cạnh ( tội nghiệp mẹ ), tôi với lấy một chiếc kem rồi ngồi trên mặt sàn và mở màn ăn ngấu nghiến với đôi tay trần. Đấy là lần gần nhất tôi có cảm xúc sung sướng tột cùng trong suốt cả thập kỷ. Nếu thực sự thiên đường có sống sót trong đầu óc của đứa bé bốn tuổi, tôi hẳn vừa tìm ra nơi ấy. Sự hoàn hảo nhất tới tột cùng. Danh sách tiềm năng nho nhỏ của tôi về chốn bồng lai có vẻ như đã vừa được lấp đầy .Và khi cây kem mở màn chảy ra, tôi quệt nó lên khắp mặt, để nó nhỏ giọt lên chiếc áo phông thun, cứ thế đắm chìm trong sự ngọt ngào tuyệt diệu .… rồi mẹ bước vào. Và âm ti như đổ ập xuống – gồm có nhưng không số lượng giới hạn việc tôi cần một lần tắm nữa. Tôi có thêm một bài học kinh nghiệm nữa ngày hôm ấy. Trộm cây kem và bôi nó ra khắp người cùng sàn nhà bếp làm cho mẹ của bạn vô cùng tức giận. Và những bà mẹ nóng nảy thì thường rất kinh điển và không mấy thoải mái và dễ chịu. Họ sẽ la mắng và trừng phạt bạn. Và ngày đó, cũng giống như lần với cái lò, tôi học điều không được làm .unnamed file 15747Photo: UnsplashNhưng còn có cả một bài học kinh nghiệm thứ ba được đúc rút. Một bài học kinh nghiệm đơn thuần và vô cùng hiển nhiên nhưng thường không được nhận ra. Nhưng bài học kinh nghiệm ấy, trong thực tiễn lại quan trọng hơn nhiều so với những bài học kinh nghiệm khác : ăn kem thì ngon hơn bị bỏng .Điều này dẫu có vẻ như không làm bạn sửng sốt vì sự sâu xa nào, nhưng thực chất thì có. Bởi đây chính là một xem xét về giá trị. Kem lạnh thì tốt hơn là lò nóng. Tôi thích sự ngọt ngào trong miệng hơn là cảm xúc bỏng rát trên tay. Đó là một tò mò về sự lựa chọn, sự ưu tiên. Đấy chính là kiến thức và kỹ năng rằng có một thứ trên quốc tế này được yêu thích hơn một thứ khác và sau toàn bộ, mọi hành vi của mỗi con người cũng là nhằm mục đích xem xét trong thực tiễn đó .Đây cũng chính là trách nhiệm của đứa trẻ ngái ngủ bốn tuổi. Là mày mò liên tục. Để mày mò quốc tế xung quanh chúng – để quyết định hành động xem thứ gì làm nó cảm thấy tuyệt vời và thứ gì cảm thấy tệ, qua đó tạo ra những cấp bậc về giá trị dựa trên kỹ năng và kiến thức có được. Kem tốt hơn là bị bỏng. Chơi với chó thì vui hơn là chơi với đá. Những ngày nắng thì tốt hơn là những ngày mưa. Vẽ thì vui hơn là hát. Những cảm xúc của mãn nguyện và đau đớn này dần trở thành nền tảng cho mọi sự yêu ghét của tất cả chúng ta, dẫn lối ta trong đời sống và thực tiễn là đặt ra nền tảng cho điều sẽ trở thành nhân cách sau này .

Lớn lên sẽ như thế nào?

Một người bạn của tôi từng miêu tả về việc làm cha mẹ như sau, “ Cơ bản là chỉ theo dõi đứa bé trong một vài thập kỷ và bảo vệ là nó sẽ không không cẩn thận giết chết chính mình. Rồi bạn sẽ kinh ngạc vì số cách mà đứa bé ấy hoàn toàn có thể mày mò ra để thiếu cẩn trọng làm điều đó. ”Một người hoàn toàn có thể nói rằng những đứa trẻ này luôn tìm ra được cách để không cẩn thận giết chính mình vì bị thôi thúc bởi một nguồn sức mạnh tiềm ẩn chính là sự tò mò vô tội. Khi còn nhỏ, tất cả chúng ta được khuynh hướng bởi nhu yếu mày mò quốc tế xung quanh, bởi bộ não của ta vẫn đang tích lũy thông tin xem thứ gì làm ta hài lòng và thứ gì gây hại cho ta rồi thứ gì đáng để theo đuổi và thứ gì thì nên tránh xa .Nhưng từ từ, quá trình mày mò ấy cũng dần kết thúc. Không phải là tất cả chúng ta đã hết thứ để mày mò – thực ra là ngược lại. Giai đoạn tò mò ấy dần thu vén khi mà ta lớn lên, ta khởi đầu nhận ra rằng có quá nhiều thứ để mày mò. Quá nhiều thứ để tiếp thu. Bạn không hề chạm vào và nếm thử tổng thể mọi thứ. Bạn không hề gặp toàn bộ mọi người. Bạn cũng không hề nhìn thấy mọi thứ trên đời. Có quá nhiều tiềm năng trên đời và sự vĩ đại trong chính sự sống sót của mỗi tất cả chúng ta làm ta choáng ngợp .Vì vậy, bộ não của tất cả chúng ta khởi đầu tập trung chuyên sâu ít hơn vào việc nỗ lực để thử toàn bộ mọi thứ và thay vào đó tập trung chuyên sâu vào tăng trưởng 1 số ít quy tắc để xác định bản thân trong sự phức tạp vô hạn của quốc tế xung quanh. Chúng ta vận dụng gần như mọi quy luật này từ cha mẹ và các giáo viên nhưng đồng thời cũng tự học hỏi đáng kể từ những thưởng thức của chính bản thân mình. Ví dụ, sau khi lởn vờn đủ gần mấy ngọn lửa, bạn sẽ tăng trưởng một quy tắc về tâm ý rằng mọi ngọn lửa đều nguy hại chứ không chỉ là lửa trong bếp lò. Và sau khi tận mắt chứng kiến mẹ bạn phát điên lên đủ nhiều, bạn cũng sẽ khởi đầu mày mò ra rằng ăn trộm luôn là điều không tốt, bài học kinh nghiệm này không chỉ vận dụng với que kem .Như một tác dụng, một số ít nguyên tắc chung sẽ dần được tư duy tiếp đón. Cố gắng để trở nên cẩn trọng với những thứ nguy khốn để tránh bị đau. Thành thật với cha mẹ và họ sẽ đối xử lại tử tế. Hoặc san sẻ đồ ăn cùng anh chị em và rồi họ sẽ san sẻ lại khi họ có .Những giá trị mới này phức tạp hơn bởi tính trừu tượng hoá của nó. Những đứa trẻ bé thơ chỉ nghĩ “ Kem thì thật tuyệt, nên mình thèm kem. ” Những người trẻ tuổi thì nghĩ “ Kem tuyệt thật đấy, nhưng trộm đồ sẽ làm cha mẹ cáu và cho nên vì thế mình sẽ bị trừng phạt ; cho nên vì thế, mình sẽ không lấy kem từ tủ lạnh đâu. ” Những người trẻ tuổi hoàn toàn có thể vận dụng những thói quen và quy tắc vào hành vi của mình theo cách mà một đứa trẻ không hề .Như một tác dụng, một người trẻ tuổi hiểu rằng việc chỉ thuần túy theo đuổi sự thỏa mãn nhu cầu và tránh né những nỗi đau hoàn toàn có thể tạo ra yếu tố. Những hành vi cũng luôn đi kèm với hệ quả. Bạn phải cân đối giữa mong ước của cá thể và mong ước của những người xung quanh. Bạn phải chơi theo luật của xã hội và những người có quyền hành và rồi bạn sẽ ( thường là như vậy ) được tưởng thưởng .

Trẻ em -> Thoả mãn

Thanh niên -> Các quy tắc -> Thoả mãn

Điều này, thật vậy, chính là sự trưởng thành trong hành vi : tăng trưởng Lever cao hơn và sử dụng những quy tắc trừu tượng hơn để tăng năng lực ra quyết định hành động trong khoanh vùng phạm vi toàn cảnh to lớn hơn. Đây là cách mà bạn kiểm soát và điều chỉnh cho tương thích với quốc tế, học cách để giải quyết và xử lý những sự trộn lẫn có vẻ như vô tận của các thưởng thức. Đây là một bước ngoặt nhận thức lớn cho những đứa trẻ, thứ vô cùng thiết yếu để lớn lên theo một cách lành mạnh và niềm hạnh phúc .Khi còn là đứa bé đi chập chững, ta học cách nhìn quốc tế theo kiểu nguyên nhân-kết quả. Của sự thỏa mãn nhu cầu và nỗi đau. Chạm vào lò nóng làm tay bị đau tức là điều ấy không hề tốt. Trộm kem từ tủ lạnh làm khung hình thấy thỏa mãn nhu cầu, tức là điều ấy tốt. Và điều tốt thì tốt hơn là điều không tốt .Đây là nguyên do mà những đứa trẻ cũng chẳng khác gì các bệnh nhân tâm ý tí hon. Bởi chúng không hề tiếp thu điều gì trong đời sống ngoài sự thoả mãn tức thời hay nỗi đau ở một thời gian đơn cử trong đời sống. Chúng không hề cảm thấy cảm thông. Chúng cũng không hề tưởng tượng đời sống của bạn thế nào. Chúng chỉ muốn một vài chiếc kem, NGAY LẬP TỨC !Điều xảy ra khi tất cả chúng ta già hơn là ta mở màn hiểu rằng có những hậu quả phức tạp cho bất kể hành vi đơn lẻ nào và rất nhiều trong số đó sẽ ảnh hưởng tác động ta trực tiếp hoặc gián tiếp ở một thời gian nào đó trong tương lai. Những quy tắc chung và sự đánh đổi được hiểu như cách mà nhân quả quản lý và vận hành. Bố và Mẹ sẽ tức giận nếu tôi trộm gì đó ; vì vậy, tôi sẽ không trộm, ngay cả khi thành quả khiến tôi thỏa mãn nhu cầu. Giáo viên sẽ phạt tôi nếu tôi trò chuyện riêng ; cho nên vì thế, tôi sẽ không nói, ngay cả khi tôi muốn làm như vậy .unnamed file 15748Photo: UnsplashKiến thức về sự thỏa mãn nhu cầu và nỗi đau vẫn luôn ở đó trong những đứa trẻ già hơn. Chỉ là, sự thỏa mãn nhu cầu và nỗi đau đó không còn quyết định hành động hầu hết mọi lần ra quyết định hành động như rất lâu rồi. Chúng không còn là tác nhân cơ bản trong mạng lưới hệ thống giá trị của tất cả chúng ta. Những đứa trẻ lớn hơn so sánh giữa cảm hứng cá thể của chúng với những hiểu biết về luật lệ, sự đánh đổi và các nhu yếu xã hội xung quanh để từ đó lên kế hoạch và ra quyết định hành động .Đây là một sự cải tổ nhưng vẫn còn một điểm yếu trong cách mà những người trẻ tuổi tiếp cận với đời sống. Lúc này, mọi thứ lại đều được nhìn nhận như sự trao đổi. Những đứa trẻ lớn hơn và các người trẻ tuổi ( và gồm có cả một số lượng giật mình những người trưởng thành ) nhìn nhận đời sống như chuỗi vô tận của những phi vụ tìm kiếm món hời. Tôi sẽ làm điều sếp tôi nói để tôi hoàn toàn có thể kiếm được tiền. Tôi sẽ gọi cho mẹ của mình để mẹ không kêu la nữa. Tôi sẽ làm các bài tập về nhà để không huỷ hoại tương lai của mình. Tôi sẽ gián trá và tỏ ra tử tế để không phải dành cả ngày xử lý những xích míc .Không có gì được hoàn thành xong chỉ chính do nó cần triển khai xong. Mọi thứ đều là một sự thống kê giám sát trao đổi, thường là hệ quả từ nỗi lúng túng của những hậu quả xấu đi .Bạn không hề sống cả cuộc sống theo cách này, nếu không, bạn sẽ không khi nào thực sự sống cuộc sống của bạn. Bạn sẽ chỉ đơn thuần sống như sự tập hợp mong ước của những người xung quanh. Để trở thành một cá thể sáng sủa và vui tươi, bạn phải phá bỏ chính thương vụ làm ăn này và khởi đầu hiểu được những quy tắc trừu tượng hạng sang hơn trong đời sống .

Làm thế nào để trở thành một người trưởng thành

Khi bạn tìm kiếm “ cách để trở thành một người trưởng thành ” trên mạng, hầu hết những hiệu quả sẽ xoay quanh cách để sẵn sàng chuẩn bị cho những buổi phỏng vấn, cách quản lý tài chính hoặc cách để không trở thành gã khốn bị mọi người thiếu tôn trọng .Những điều này đều rất tuyệt, thêm vào đó, đây cũng đều là những điều mà những người trưởng thành được kỳ vọng sẽ triển khai. Nhưng tôi cho rằng những chỉ những điều trên sẽ không khiến bạn trở thành một người trưởng thành. Đơn giản là chúng ngăn bạn khỏi việc cư xử như đứa trẻ nhưng cũng không đồng nghĩa là trở thành một người trưởng thành .Bởi hầu hết mọi người thực thi những việc làm trên vì họ hành xử và trao đổi theo một cơ sở. Bạn sẽ sẵn sàng chuẩn bị tốt cho một cuộc phỏng vấn chính do bạn muốn có một việc làm tốt. Bạn học cách để dọn nhà sạch vì nó có những hệ quả trực tiếp lên sức khoẻ và cách mà những người khác nghĩ về bạn. Bạn nỗ lực quản lý tài chính bởi nếu bạn không làm, sẽ có ngày bạn vuột mất đời sống sung sướng bạn đang có .Việc thương lượng với những quy tắc và trật tự xã hội được cho phép tất cả chúng ta thực thi công dụng như một con người trong xã hội. Nhưng dẫu có lý tưởng hóa, theo thời hạn, tất cả chúng ta sẽ mở màn nhận ra rằng bạn không hề đi thương lượng được với cả quốc tế, càng không nên phân loại mọi góc nhìn của đời sống như một chuỗi những thương vụ làm ăn trao đổi. Bạn sẽ không muốn phải thương lượng với bố mình để có tình yêu thương hoặc với người bạn thân cho tình bạn hay với sếp để được tôn trọng. Tại sao ? Vì cảm xúc mà bạn phải cố gắng nỗ lực chi phối mọi người để họ yêu thương hay tôn trọng bạn là cái gì đó khá vớ vẩn. Nó phá hoại chính bản thân tình cảm đó. Nếu bạn phải nỗ lực thuyết phục ai đó để yêu thương bạn, tức là họ không hề yêu thương bạn. Nếu bạn phải cố gắng nỗ lực phỉnh phờ ai đó để tôn trọng bạn, tức là họ không hề tôn trọng bạn. Những điều quý giá và quan trọng nhất trong đời sống đều là thứ không hề thương lượng được. Cố gắng làm điều đó chẳng khác nào huỷ hoại những giá trị này .Bạn cũng không hề bày mưu tính kế để có được niềm hạnh phúc, điều đó là bất khả thi. Nhưng thường đây lại là điều mọi người cố để làm, đặc biệt quan trọng là khi họ tìm kiếm những lời khuyên kiểu động viên hoặc tăng trưởng bản thân thông dụng – cơ bản là họ đang nói “ Hãy chỉ cho tôi luật lệ của game show này và tôi sẽ chơi nó. ” Trong khi không nhận ra thực tiễn là việc họ tưởng rằng có những luật lệ dẫn đến niềm hạnh phúc thực sự lại đang ngăn cản họ khỏi việc được niềm hạnh phúc .Mặc dù mọi người hoàn toàn có thể nỗ lực để xác định và tiến xa trong quốc tế vật chất bằng cách thương lượng và trải qua những luật lệ, họ lại tê liệt và cô độc trong quốc tế xúc cảm của mình. Điều này xảy ra bởi việc tôn thờ những giá trị trao đổi tạo ra những mối quan hệ ô nhiễm – những sự liên kết thiết kế xây dựng trên nền tảng của sự thao túng .Khi bạn đạt được sự trưởng thành, bạn nhận ra rằng việc nhìn nhận các mối quan hệ và theo đuổi chúng như những thương vụ làm ăn lấy đi mọi niềm vui và ý nghĩa. Rằng việc sống trong một quốc tế mà mọi thứ đều cần phải thương lượng biến bạn thành nô lệ cho tâm lý và mong ước của người khác thay vì việc được tự do theo đuổi những điều bạn mong mỏi. Để hoàn toàn có thể đứng vững trên đôi chân, nhiều lúc bạn phải chuẩn bị sẵn sàng đứng một mình .Tuổi trưởng thành cũng là sự nhận thức rằng đôi lúc một quy tắc trừu tượng là hài hòa và hợp lý và tốt vì bản thân nó là như vậy. Cũng giống như khi một người trẻ tuổi nhận ra rằng có nhiều thứ ở ngoài quốc tế hơn là sự thỏa mãn nhu cầu và nỗi đau như cách một đứa trẻ ấu thơ tưởng tượng, những người trưởng thành nhận ra rằng có nhiều thứ ở ngoài quốc tế hơn là sự mặc cả không ngừng của những người trẻ tuổi cho sự ghi nhận, sự đồng ý chấp thuận và sự mãn nguyện. Những người trưởng thành làm những điều đúng đắn vì nguyên do đơn thuần rằng đó là điều đúng đắn, chỉ vậy thôi .

Trẻ em – Thoả mãn

Thanh niên – Quy tắc – Thoả mãn

Người trưởng thành – Quy tắc

Một người trẻ tuổi sẽ nói rằng cô ấy nhìn nhận cao sự trung thực – vì cô được học rằng nói như vậy sẽ tạo ra tác dụng tốt – nhưng khi phải đương đầu với những cuộc hội thoại khó khăn vất vả, cô sẽ thốt ra những lời nói dối trắng trợn, thổi phồng thực sự, vậy là thất bại trong việc bảo vệ chính giá trị bản thân mình .Một người trẻ tuổi sẽ nói rằng anh ấy yêu bạn. Nhưng khái niệm của anh về tình yêu chỉ là anh sẽ nhận ngược lại cái gì đó ( hoàn toàn có thể là tình dục ), rằng tình yêu thuần tuý chỉ là một sự trao đổi về xúc cảm nơi mà mỗi người mang tới toàn bộ những gì đang có để trao đổi với người còn lại cho một phi vụ hoàn hảo nhất nhất .Một người trẻ tuổi nói rằng cô ấy rất hào phóng. Nhưng khi cô phải giúp ai đó hoặc trao đi quà Tặng Kèm, nó luôn được triển khai một cách có điều kiện kèm theo với tâm lý ngầm định rằng rồi cô sẽ nhận lại sau này .Một người trưởng thành sẽ thật thà rằng sự trung thực quan trọng hơn cả thoả mãn hay nỗi đau. Sự trung thực quan trọng hơn cả việc đạt được điều bạn muốn hay đạt được một tiềm năng nào. Sự trung thực vốn dĩ đã tốt và chiếm hữu giá trị từ chính bản thân nó. Một người trưởng thành sẽ yêu thương vô tư mà không kỳ vọng trở lại bất kỳ thứ gì vì hiểu được đó là cách duy nhất hoàn toàn có thể tạo ra một tình yêu thật sự. Một người trưởng thành sẽ luôn trao đi mà không kỳ vọng nhận lại bởi làm như vậy đã là huỷ hoại mục tiêu của việc trao tặng ngay từ đầu .Vậy là những đứa bé trộm kem vì nó cảm thấy điều đó tuyệt, trọn vẹn quên béng đi hậu quả. Đứa trẻ lớn hơn thì không trộm kem vì nó biết hành vi ấy sẽ tạo ra hậu quả tồi tệ hơn ở tương lai. Nhưng quyết định hành động đó sau cuối cũng chỉ là một phần của thương vụ làm ăn với chính cái tôi ở tương lai : “ Tôi sẽ bỏ lỡ một số ít thỏa mãn nhu cầu lúc này để tránh những nỗi đau lớn hơn ở tương lai. ”Nhưng chỉ có một người trưởng thành mới không trộm kem, vì một quy tắc đơn thuần rằng trộm cắp là sai lầm. Và việc trộm – ngay cả khi họ không bị lật tẩy, cũng sẽ là điều làm cho họ cảm thấy tuyệt vọng vì bản thân .

Giá như có nhiều người trưởng thành hơn trên đời

Giờ, tôi biết là bạn đang định nói gì, “ Gượm đã nào Mark, nếu theo như định nghĩa của anh, hầu hết mọi người trên quốc tế đều là một đống người trẻ tuổi ngu độn hoặc thậm chí còn tệ hơn là một đám trẻ con quá khổ. ”Chà, xem nào. Gần đây bạn có chuyện trò với ai đó không ? Về cơ bản, họ đều tệ thôi .unnamed file 15749Photo: UnsplashĐây là một thực sự đáng buồn : rất ít trong số tất cả chúng ta đạt tới sự trưởng thành. Còn ít hơn trong đó đủ sức trụ lại đấy. Tại sao lại thế ?Khi tất cả chúng ta còn thơ ấu, cách mà tất cả chúng ta học để chuyển tiếp qua hệ giá trị của thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau ( “ kem là tốt ”, “ lò nóng không tốt ” ) là trải qua việc theo đuổi những giá trị đó và xem nó làm ta tuyệt vọng thế nào. Ta trộm kem, mẹ tức giận và trừng phạt ta. Bỗng chốc, “ kem là tốt ” có vẻ như như không còn đúng mực như trước đó nữa – có vẻ như như có thêm những điều khác cần phải xem xét. Tôi thích kem. Tôi cũng yêu mẹ. Nhưng lấy trộm kem sẽ làm mẹ buồn. Vậy tôi phải làm gì đấy ? Dần dần, đứa trẻ phải tin yêu vào trong thực tiễn rằng có những hậu quả ngoài dự trù của việc theo đuổi sự thỏa mãn nhu cầu và tránh mặt những nỗi đau. Điều này lí giải tại sao việc dạy dỗ từ sớm của cha mẹ lại vô cùng thiết yếu : vận dụng đúng những hậu quả cho những hành vi theo đuổi sự thoả mãn / tránh mặt nỗi đau của một đứa trẻ. Trừng phạt chúng vì trộm kem. Thưởng khi chúng biết giữ im re trong một nhà hàng quán ăn. Bố mẹ khi ấy, về cơ bản, đang giúp con trẻ hiểu rằng đời sống phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần theo đuổi những thoả mãn và tránh mặt nỗi đau .Những cha mẹ thất bại trong việc này về cơ bản đã thất bại từ thực chất trong việc nuôi dạy con cháu bởi, khi mà đứa trẻ lớn lên, chúng sẽ nhận ra một thực sự sửng sốt rằng quốc tế bên ngoài rõ ràng không mua vui cho những ước mong non trẻ. Điều này sẽ trở nên vô cùng đau đớn với những tâm hồn non nớt, đau hơn rất nhiều so với điều chúng hoàn toàn có thể phải chịu nếu đã có những bài học kinh nghiệm ấy từ khi nhỏ hơn. Như một hệ quả, do phải học bài học kinh nghiệm này muộn hơn, chúng sẽ bị trừng phạt từ bên ngoài bởi những bè bạn đồng trang lứa, vì không hiểu được quy luật cơ bản đó. Sẽ không ai muốn kết bạn với một kẻ tự phụ ích kỉ. Sẽ không ai muốn thao tác với người không chăm sóc tới cảm hứng người khác và thiếu tôn trọng các quy tắc. Một đứa trẻ không được dạy dỗ sẽ bị xa lánh và chế giễu vì hành vi của chúng trong quốc tế bên ngoài, để lại những hậu quả còn tệ hơn cả sự chịu đựng và đau đớn. Các cha mẹ cũng hoàn toàn có thể thất bại trong việc nuôi dạy trẻ theo một cách khác : bạo hành con cháu .Một đứa trẻ bị bạo hành cũng sẽ không hề tăng trưởng vượt ra khỏi hệ giá trị về sự thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau bởi những sự bạo hành chúng phải chịu không tuân theo bất kể quy tắc tư duy nào và càng không củng cố thêm những giá trị thâm thúy, giá trị hơn. Đơn giản là những hình phạt ngẫu nhiên và tàn ác. Việc trộm kem nhiều lúc để lại hệ quả là những cơn đau kinh khủng. Nhưng cũng có lúc lại không để lại hệ quả gì. Vì vậy, không có bài học kinh nghiệm nào được rút ra cả. Không có giá trị mới nào được sản sinh. Và đứa trẻ sẽ không khi nào học được cách tinh chỉnh và điều khiển hành vi của mình. Đây là nguyên do mà những đứa trẻ bị bạo hành và những đứa trẻ bị bỏ rơi thường có kết cục chung khi bước vào tuổi lớn khôn : kẹt lại ở hệ giá trị thuở bé thơ. Tệ hơn, nếu sự bạo hành cực kỳ nghiêm trọng ( hoặc đứa trẻ tương đối nhạy cảm ), những nỗi đau liên tục này hoàn toàn có thể ảnh hưởng tác động đến tâm ý suốt đời đứa trẻ. Sự hiện hữu ngày-qua-ngày của chúng sẽ luôn đi kèm với những sự thiếu tin yêu và sợ hãi, chúng sẽ bắt buộc phải tìm kiếm sự thoả mãn để xoa dịu những nỗi đau tiềm ẩn. Đây là lúc mà sự cưỡng bách và những cơn nghiện được sản sinh. Rượu chè, tình dục, ma túy, bài bạc – khi lớn lên, những đứa trẻ này sẽ ngày càng lấn sâu vào những hoạt động giải trí như trên bởi nó được cho phép chúng phân tâm khỏi chính bản thân, để quên đi trong chốc lát rằng bản thân là ai và đang phải cảm thấy thế nào. Rất nhiều đứa trẻ bị bạo hành trong quá khứ sẽ vô thức tìm kiếm sự bạo hành sau này trong những mối quan hệ ở tuổi trưởng thành vì một nguyên do đơn thuần rằng việc bạo hành là điều duy nhất có ý nghĩa với chúng. Thậm chí, dần trở thành một xác định cho những con người này và họ cần sự bạo hành ấy để cảm thấy được là chính mình .Mọi người hay kẹt lại ở nấc thang giá trị thứ hai là tuổi người trẻ tuổi cũng bởi nguyên do tựa như, mặc dầu những hậu quả thì đỡ nghiêm trọng hơn. Thậm chí, một số ít người còn làm tốt đến đáng kinh ngạc trong những game show thương lượng ấy. Họ có sức thuyết phục và hấp dẫn. Họ có năng lực bẩm sinh để cảm nhận điều người khác muốn ở họ và lão luyện trong việc phân phối nhu yếu đó. Thẳng thắn mà nói : họ quá giỏi trong việc thao túng người khác để đạt được điều họ muốn. Và chính do sự thao túng của họ không mấy khi thất bại, họ dần tin rằng đơn thuần đây chính là cách mà quốc tế này quản lý và vận hành. Mọi người đều như vậy. Mọi người đều hoàn toàn có thể bị thao túng và tinh chỉnh và điều khiển. Tình yêu là thứ vớ vẩn. Niềm tin là một bộc lộ của sự yếu ớt. Lúc này, nó yên cầu những bậc cha mẹ và giáo viên tốt, những người sẽ không được cho phép những người trẻ tuổi này gục ngã trước cám dỗ của những sự mặc cả và thương lượng. Đây là nghĩa vụ và trách nhiệm của họ để chỉ ra cho những người trẻ tuổi thấy rằng kiểu hành vi này sẽ hướng dẫn đến một guồng quay bất tận, rằng chỉ hoàn toàn có thể nhận được đến thế từ quốc tế bằng cách nỗ lực để thương lượng với nó, rằng những giá trị thực sự trên đời chỉ hoàn toàn có thể đạt được vô điều kiện kèm theo và không phải bằng thương lượng .Cách tốt nhất để giáo dục điều này là trải qua những ví dụ .Cách tốt nhất để dạy một người trẻ tuổi về tin yêu là tin yêu chúng .Cách tốt nhất để dạy một người trẻ tuổi về sự tôn trọng là tôn trọng chúng .Cách tốt nhất để dạy ai đó về yêu thương là yêu thương họ .Thường thì nếu các cha mẹ và giáo viên thất bại trong việc này, điều ấy thường là bởi chính bản thân họ cũng đang kẹt trong Lever người trẻ tuổi xét về hệ giá trị. Bản thân những người dạy dỗ cũng nhìn quốc tế theo cách của những thương vụ làm ăn trao đổi. Chính họ cũng thương lượng tình yêu để đối lấy tình dục, sự trung thành với chủ lấy sự ảnh hưởng tác động, sự tôn trọng lấy sự phục tùng. Thực tế, họ cũng thương lượng với chính những đứa trẻ của họ để giành được tác động ảnh hưởng, tình yêu thương hay sự tôn trọng. Và chính kiểu mối quan hệ hời hợt giữa cha mẹ và con cháu này lại sẽ được nhân bản khi mà những đứa trẻ khởi đầu có các mối quan hệ tình cảm của riêng mình .Một số người trẻ tuổi cũng kẹt lại ở nấc thang giá trị thứ hai vì một nguyên do tương tự như với việc kẹt ở nấc thang tiên phong : sự bạo hành và những chấn thương. Những nạn nhân của việc bắt nạt là một ví dụ đáng chăm sóc. Một người đã từng bị bắt nạt trong những năm đầu đời sẽ bước vào đời với một sự ngầm định rằng sẽ không có ai yêu quý hoặc tôn trọng họ vô điều kiện kèm theo, rằng mọi sự chăm sóc đều cần phải đạt được đầy khó khăn vất vả trải qua hàng loạt những cuộc hội thoại và hành vi. Bạn phải mặc theo một cách nhất định. Bạn phải nói theo một cách nhất định. Bạn phải hành vi theo một cách nhất định. Và cứ thế .Bước vào tuổi trưởng thành, những đứa trẻ này sẽ bước vào một quốc tế với mặc định rằng mọi mối quan hệ đều là chuỗi những sự trao đổi tương ứng. Sự thân thiện nào đó sẽ không có ý nghĩa gì ngoài một cảm hứng giả tạo của việc quen ai đó nhằm mục đích ship hàng mục tiêu chung của cả hai. Một lần nữa, điều này là bởi, trong quốc tế đổi chác của trường đại trà phổ thông, người này đã bị đối xử không tốt và chịu bạo hành vì thực thi những “ phi vụ đổi chác ” thất bại. Họ không ăn mặc đúng cách. Họ không phải là một đứa trẻ “ ngầu “. Họ bị điểm kém hoặc gặp phải khó khăn vất vả trong việc học tập hoặc hay ngại ngùng. Như một hệ quả, họ bị trừng phạt về mặt tâm ý trong hàng thập kỷ và cứ thế sống phần còn lại cuộc sống trong nỗi sợ không ngớt rằng sẽ lại làm hỏng một mối quan hệ đổi chác khác. Và thay vì nhận ra yếu tố chính là cách tiếp cận quốc tế xung quanh theo kiểu những thương vụ làm ăn đổi chác, họ ngộ nhận rằng cần thêm rất nhiều thời hạn để họ hoàn toàn có thể thực thi những thương vụ làm ăn đổi chác một cách thích hợp .Có lẽ hơi cường điệu khi nói rằng Marilyn Manson đã cứu cuộc sống tôi nhưng đúng là ông đã cứu sự trưởng thành của tôi. Khi 13 tuổi, tôi đã bị đuổi khỏi trường học và gần như mất hàng loạt bạn hữu. Bố mẹ tôi ly dị vài tháng sau đó, không lâu sau anh trai tôi cũng bỏ nhà đi. Để giúp tôi tránh khỏi những ảnh hưởng tác động xấu xung quanh, cha mẹ gửi tôi tới một trường Cơ đốc giáo ở ngoại ô Texas, nơi tôi chẳng hề quen ai. Tôi khi ấy, một kẻ vô thần và cũng không mấy khoẻ mạnh bỗng phải sinh trưởng ở nơi tôn thờ bóng bầu dục và chúa Giê-su .unnamed file 15750Photo: Unsplash

Trong một khoảng thời gian, mọi thứ không dễ chịu chút nào. Tôi bị nhét vào một vài tủ đồ. Tôi bị cười nhạo trên sân bóng. Tôi mất gần hai năm để bắt đầu kết bạn. Mọi thứ thật tệ. Tôi cảm thấy có một sự bắt buộc phải cố gắng để thử nghiệm và hoà hợp, để tiếp thu bản chất trao đổi của đời sống xã hội ở trường phổ thông, để “vờ như là nó tới khi trở thành nó”. Nhưng, cũng thời điểm đó, chính những hành vi mà mọi người kỳ vọng tôi sẽ làm cũng là thứ tôi ghét cay đắng. 

Marilyn Manson là nguồn cảm hứng cho tôi lúc này bởi trải qua âm nhạc và những buổi phỏng vấn của mình, ông lên tiếng thôi thúc thông điệp của việc tự trao quyền, đặc biệt quan trọng tới những đứa trẻ tưởng như đã vỡ mộng như tôi khi ấy. Ông cũng là người tiên phong cho rằng chính bản thân tôi mới là người quyết định hành động rằng cái gì là ngầu và cái gì thì không ngầu, rằng mọi người xấu hổ vì những người không tuân thủ những tiêu chuẩn thường cũng bởi họ sợ chính bản thân mình không cung ứng tiêu chuẩn đó ; rằng việc dám không tuân thủ và trao quyền cho bản thân để trở thành người mà mình muốn trở thành cũng sẽ được cho phép những người khác làm điều tựa như .Ngày nay, Marilyn thường được nhớ đến bởi cách trang điểm bảnh bao và những bộ phục trang rock ấn tượng của ông trên sân khấu. Mọi người không nhớ ông ấy đã thực sự thân thiện thế nào với những đứa trẻ ngoại ô bất mãn của thập niên 90. Có lý do cho việc ông ấy làm mọi người giật mình với những bài phỏng vấn mưu trí nhiều như những trò khôi hài ông làm trên sân khấu. Đó là bởi luôn có một thông điệp ẩn sau sự điên khùng : rằng bạn không cần phải bước vào game show trao đổi ấy nếu bạn không muốn. Bạn luôn được toàn quyền lựa chọn. Và không riêng gì được toàn quyền lựa chọn, bạn còn có nghĩa vụ và trách nhiệm phải chọn bản thân sẽ trở thành ai, dù bạn có nhận ra điều đó hay không. Câu hỏi duy nhất là : bạn có dũng mãnh để làm điều đó hay không ? Bạn có lòng dũng mãnh để trở thành một người trưởng thành hay không ? Bạn có sự dũng mãnh để quyết định hành động cho bản thân mình xem giá trị của bản thân là gì không ?

Hệ thống giá trị của bạn đang nằm ở đâu?

Việc viết về bất kể mạng lưới hệ thống giá trị nào, giống như bài viết này, tạo ra yếu tố rằng người đọc ngay lập tức tưởng tượng mình ở nấc thang cao nhất. Họ cảm thấy thỏa mãn nhu cầu trong việc phán xét số đông những linh hồn đáng thương, xấu số mắc kẹt ở những nấc thang bên dưới họ .Trên trong thực tiễn, nếu bạn đang đọc bài viết này, hầu hết các giá trị của bạn có năng lực trong quá trình thỏa mãn nhu cầu / đau đớn hoặc tiến trình trao đổi. Tôi biết điều này vì một nguyên do đơn thuần : phần đông dân số vẫn đang loay hoay trong những tiến trình này hầu hết thời hạn ( gồm có cả bản thân tôi ). Và hãy thành thật rằng : đây là nơi bạn tìm đến để tăng trưởng cá thể – bạn sẽ không đến đây nếu mọi thứ đã không có vẻ như hơi tồi tệ .Trên hết, những giá trị hạng sang và trưởng thành này là định nghĩa cho những phẩm hạnh cao quý trong tâm lý của tất cả chúng ta. Giống như một CEO chịu lỗi thay cho nhân viên cấp dưới ; người giáo viên quyết tử những ngày nghỉ của mình để giúp sức một học viên đang gặp khó khăn vất vả ; hay một người bạn mạo hiểm tình bạn để nói với bạn rằng thói quen tiệc tùng của bạn đã vượt khỏi tầm trấn áp .Chúng ta đều biết và tôn kính những câu truyện này. Và nguyên do tất cả chúng ta biết và tôn kính chúng là vì chúng không phổ cập. Vì tất cả chúng ta hiếm khi hoàn toàn có thể tự làm những việc này. Hầu hết tất cả chúng ta, vào hầu hết thời hạn, bị mắc kẹt ở mức độ trao đổi, tự hỏi bản thân mình : “ Tôi được gì từ chuyện đó ? ” hoặc tệ hơn, ở mức độ ham muốn trẻ con, sẽ hét lên, “ Đưa tôi cái này, tôi muốn nó ! ”Sự thật là, thật khó hoàn toàn có thể xác lập giá trị của tất cả chúng ta ở mức nào. Điều này là do tất cả chúng ta vẫn hay tự nói với bản thân đủ loại câu truyện phức tạp để biện minh cho những gì tất cả chúng ta muốn. Một người nghiện cờ bạc bắt buộc phải theo đuổi sự bồn chồn của việc kiếm và mất tiền ; nhưng trong đầu, anh ta ý tưởng ra một câu truyện đầy thuyết phục về cách anh ta sẽ giành lại mọi thứ và cho mọi người thấy anh ta không phải là kẻ thua cuộc ( như là lời mặc cả của người người trẻ tuổi ), hoặc anh ta thực sự làm điều này cho mái ấm gia đình mình ( như thể phẩm chất của người trưởng thành ) .

Tất nhiên điều này là nhảm nhí. Anh ta chỉ đơn giản là không thể dừng lại được.

Rõ ràng là tất cả chúng ta không hề tin cậy vào sự suy diễn về hành vi của bản thân. Có 1 số ít vật chứng tâm ý để tương hỗ điều này : thứ nhất tất cả chúng ta thường cảm thấy gì đó, sau đó tất cả chúng ta biện minh bằng những câu truyện tự nói với mình. Những câu truyện đó thường rất thiên vị và nhìn nhận quá cao việc ta đã hùng vĩ và vị tha như thế nào .Do đó, tất cả chúng ta phải học cách ngừng tin cậy vào tâm lý của bản thân. Chúng ta phải trở nên thiếu tín nhiệm về những diễn giải trong hành vi của chính mình. Thay vào đó, ta cần tập trung chuyên sâu vào chính các hành vi .unnamed file 15751Photo: UnsplashNhững tâm lý hoàn toàn có thể lừa dối bạn. Những lời diễn giải hoàn toàn có thể bị biến hóa hoặc quên lãng. Nhưng hành vi là vĩnh viễn. Do đó, cách duy nhất để đạt được giá trị của bạn – để thực sự hiểu những gì bạn coi trọng và những gì bạn không – là quan sát hành vi của bạn .Nếu bạn nói rằng bạn muốn quay lại trường học và lấy bằng, nhưng sau 12 năm bạn đã có tới nguyên do thứ 57 để không làm, thì không, bạn không thực sự muốn quay lại. Những gì bạn muốn là cảm thấy như bạn muốn quay trở lại. Và điều đó thì trọn vẹn khác .Nếu bạn nói rằng bạn coi trọng sự trung thực trong mối quan hệ của mình hơn tổng thể, nhưng tiếp tục che giấu hành vi của bạn với đối phương, liên tục đặt câu hỏi về động cơ trong hành vi của họ và nơi họ đã đến, rình mò tin nhắn khi họ đang ngủ, thì không, bạn không coi trọng sự trung thực. Bạn chỉ nói vậy để biện minh cho các giá trị thấp kém của bạn .Có thể bạn rất giỏi trong việc tuân thủ các giá trị cấp cao hơn trong 1 số ít toàn cảnh. Có những người thật tuyệt vời khi làm bạn nhưng làm cha mẹ thì không. Có những người là cha mẹ tuyệt vời nhưng không hề làm chuyên viên. Có những người thật tệ trong hành xử, nhưng kỳ lạ thay, họ thao tác vô cùng hiệu suất. Tất cả tất cả chúng ta đều có những nghành trưởng thành và những nghành nghề dịch vụ mà ta non nớt .Hầu hết các yếu tố về cảm hứng mọi người hay gặp phải chỉ đơn thuần là mạng lưới hệ thống giá trị cấp một và cấp hai. Họ bấu víu vào mạng lưới hệ thống giá trị này, dù thực sự là họ đang thất bại. Một người mẹ cãi nhau với con mình liên tục vì chúng không gọi cho cô đều đặn, thực ra đang bấu víu vào niềm tin rằng tình yêu hoàn toàn có thể cân đo đong đếm và đem đi trao đổi. Một người bạn nói với bạn những lời nói dối vô hại, có lẽ rằng vì anh ta không muốn bị rình rập đe dọa bởi bất kể điều gì từ bạn. Một đồng nghiệp đánh cắp việc làm của bạn và gọi đó là việc làm của riêng họ, thực ra đang đắm chìm trong ham muốn rằng họ phải thành công xuất sắc .Cách duy nhất để hiểu rõ về giá trị của bản thân là học cách quan sát hành vi của chính tất cả chúng ta, quan sát chúng một cách độc lập như thể tất cả chúng ta là người ngoài cuộc trung lập :Những hành vi liên tục làm tổn thương bản thân hoặc người khác, mà bạn đã nhiều lần kiếm cớ và / hoặc nói dối để che giấu, cho thấy năng lực bạn hành vi theo giá trị thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau ở mức độ thấp. Nói dối vốn dĩ là ích kỷ và được phong cách thiết kế để mở đường cho những ham muốn ích kỷ nhất của tất cả chúng ta. Nếu tôi nói dối vợ về nơi tôi đã ở tối qua ; thì theo định nghĩa, tôi đang hành vi ích kỷ và cưỡng chế. Nói chung, càng nói dối, sự cưỡng chế càng biểu lộ rõ. Các hành vi được khởi xướng với mong ước nhận được hiệu quả nhất định từ ai đó hoặc điều gì đó, là giá trị thương lượng / trao đổi. Có một sự độc lạ giữa việc nói với ai đó rằng bạn rất chăm sóc đến họ vì bạn nghĩ họ muốn nghe so với đơn thuần vì bạn được tự do biểu lộ bản thân. Lý do sau là sự trung thực, trong khi nguyên do trước là thao túng. Đối với nhiều người, ranh giới giữa hai giá trị đó khá mờ nhạt. Các hành vi được thôi thúc bởi các nguyên tắc đạo đức thâm thúy mà bạn chuẩn bị sẵn sàng chịu đựng vì bạn tin rằng chúng đúng trong mọi toàn cảnh, bất kể hiệu quả đơn cử với bản thân bạn như nào, đại diện thay mặt cho các giá trị trưởng thành cấp cao .Đây là những điều bạn cần để hiểu về bản thân mình, vì bạn không chỉ đặt câu hỏi về hành vi mà cả những suy diễn về hành vi đó. Bạn phải ngồi lại và tâm lý chín chắn về bản thân và về những gì bạn đã chọn để chăm sóc, không phải qua lời nói, mà qua hành vi .Suy cho cùng, đây là ý nghĩa của việc “ hiểu chính mình ” – để biết giá trị của chính bạn, để hiểu rõ về hành vi của bạn và điều gì thôi thúc chúng, để hiểu mức độ trưởng thành mà bạn đạt được .Bất cứ khi nào bạn ngồi xuống với một nhà trị liệu / huấn luyện viên / bạn hữu, đây là quy trình sẽ xảy ra. Bạn miêu tả hành vi của bạn và diễn giải về những hành vi đó. Với sự tương hỗ và hướng dẫn của nhà trị liệu / huấn luyện viên / bè bạn, bạn ngồi đó và phân biệt những diễn giải về hành vi của bạn thực sự có ý nghĩa hay bạn chỉ đang tự lừa dối bản thân ? Hành động của bạn có phản ánh những gì bạn nghĩ là quan trọng ? Nếu không, sự mất liên kết nằm ở đâu ?Quá trình bạn kiểm soát và điều chỉnh sự suy diễn của hành vi được cho phép bạn trấn áp đời sống và hành vi của mình. Sự kiểm soát và điều chỉnh này được cho phép bạn cảm nhận được ý nghĩa và niềm thỏa mãn nhu cầu trong đời sống, để trở nên niềm hạnh phúc và khỏe mạnh, giúp bạn trưởng thành .

Sự khủng hoảng trong phát triển văn hoá

Nền dân chủ văn minh về cơ bản, được ý tưởng theo giả định rằng con người là những kẻ ích kỉ và ảo tưởng. Người ta tin rằng cách duy nhất để bảo vệ tất cả chúng ta khỏi chính tất cả chúng ta là tạo ra các mạng lưới hệ thống xen kẽ và phụ thuộc vào lẫn nhau. Sự nhờ vào này lớn đến nỗi vào bất kể thời gian nào, không một người hay nhóm nào hoàn toàn có thể trọn vẹn đẩy phần còn lại của dân số đi .Nói cách khác, những người sáng lập và các nhà tư tưởng Khai sáng hiểu rằng hoạt động giải trí chính trị và quản lý quốc gia cần phải duy trì ở mức độ quan hệ dựa trên thương lượng và trao đổi, do đó các mạng lưới hệ thống cần phải được kiến thiết xây dựng theo cách mà không ai ( hoặc tổ chức triển khai nào ) hoàn toàn có thể giành thắng lợi quá nhiều hoặc quá tiếp tục .Hầu hết các chính trị gia tạo nên danh tiếng và tiền tài bằng cách sống sót trong một mạng lưới các mối quan hệ trao đổi to lớn. Họ thương lượng với các cử tri và nhà hỗ trợ vốn của họ. Họ thương lượng với nhau để kiến thiết xây dựng liên minh. Họ thương lượng với các nhánh khác của cơ quan chính phủ và các đảng chính trị để đấu tranh cho nổi tiếng và vị thế. Chính trị là một game show trao đổi ích kỷ và dân chủ là mạng lưới hệ thống tốt nhất cho đến nay vì nguyên do duy nhất là nó là mạng lưới hệ thống duy nhất công khai minh bạch thừa nhận điều đó .Chỉ có một cách để rình rập đe dọa một mạng lưới hệ thống dân chủ : bằng cách yên cầu rằng những ham muốn và nụ cười riêng của họ quan trọng hơn bất kể ai khác. Nói cách khác, bằng cách trở thành những đứa trẻ .Đây là thực chất của những kẻ cực đoan : một đám trẻ con. Bởi vì những kẻ cực đoan là bất trị và không hề thương lượng. Định nghĩa ngắn gọn, những kẻ cực đoan là trẻ con. Họ muốn quốc tế sống theo cách của họ, họ khước từ thừa nhận bất kể quyền lợi hoặc giá trị nào khác ngoài chính họ. Họ khước từ mặc cả. Họ khước từ bị mê hoặc bởi một phẩm chất hoặc nguyên tắc cao hơn những ham muốn ích kỷ của riêng họ. Do đó, họ phá hỏng mọi thứ xung quanh .Những người cực đoan rất nguy hại vì họ biết cách trưng diện những giá trị trẻ con của mình bằng ngôn từ trao đổi hoặc nguyên tắc phổ quát. Một kẻ cực đoan phía cánh hữu sẽ công bố rằng anh ta khao khát sự tự do trên tổng thể những thứ khác và anh ta chuẩn bị sẵn sàng quyết tử cho sự tự do đó. Nhưng điều anh ta thực sự muốn là thoát khỏi mọi giá trị khác. Anh ta muốn thoát khỏi việc phải đối phó với sự biến hóa hoặc phân biệt đối xử của người khác. Anh ta muốn tự do theo đuổi những thôi thúc và ham muốn của chính mình .Thành phần cực đoan bên cánh tả cũng chơi cùng một game show như vậy, điều duy nhất biến hóa là ngôn từ. Một người cực đoan cánh tả sẽ nói rằng cô ấy muốn có sự bình đẳng cho tổng thể. Và rằng cô ấy sẽ từ bỏ bất kỳ điều gì cho nó. Nhưng ý nghĩa thực sự của những câu nói đó là cô ấy không khi nào muốn cảm thấy thấp kém hoặc bị tổn hại. Rằng cô ấy không khi nào muốn cảm thấy bị rình rập đe dọa hoặc không bảo đảm an toàn. Về cơ bản, cô không khi nào muốn cảm thấy đau đớn. Và nhu yếu mọi người phải được đối xử bình đẳng mọi lúc, trong mọi thực trạng, là một cách để chạy trốn khỏi nỗi đau đó .Xu hướng cực đoan, ở cả bên cánh tả và cánh hữu, đã tăng lên không hề chối cãi trong vài thập kỷ qua. Có nhiều nguyên do phức tạp và chồng chéo cho việc này. Nhưng tôi sẽ đưa ra một quan điểm : rằng sự trưởng thành của dân số bỏ phiếu đang xấu đi. Văn hóa văn minh dựa trên niềm đam mê và sự tránh mặt đau đớn. Chủ nghĩa tiêu dùng đã trở nên rất giỏi trong việc nuông chiều những xung lực trẻ con này đến nỗi hầu hết dân chúng đã coi họ là quyền lợi và nghĩa vụ. Những người cực đoan bên cánh hữu tin rằng đổi khác khí hậu là một trò lừa bịp, hay tiến hóa chỉ là trá hình với công bố rằng họ có quyền tin bất kể điều gì họ muốn. Những người cực đoan ở bên cánh tả cho rằng mọi người vốn dĩ không bình đẳng và một xã hội tự do và hoạt động giải trí hiệu suất cao yên cầu phải có người thắng lợi và kẻ thua cuộc, bằng cách công bố họ có quyền được đối xử giống với bất kể ai khác .Đây là những góc nhìn trẻ con. Họ khước từ hiện thực. Và khi bạn khước từ hiện thực, tai ương sẽ xảy ra .

Cách để trưởng thành

Bước số 1: Vấp ngã

Rất hoàn toàn có thể là, khi mà bạn đang đọc những dòng này, bạn đang kẹt trong việc tổ chức triển khai đời sống xoay quanh những giá trị thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau hay những giá trị dựa trên thương lượng / trao đổi, chắc tới giờ bạn cũng không cần tôi phải lý giải tại sao những hệ giá trị này tạo ra yếu tố – vậy là cơ bản thì cuộc sống bạn giờ đang là một đống hỗn độn .Nếu bạn vẫn cần những lời lý giải thì của bạn đây :Hệ giá trị thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau thất bại vì một nguyên do đơn thuần rằng sự thỏa mãn nhu cầu và nỗi đau là một mạng lưới hệ thống dự báo về vĩnh viễn tệ hại cho sức khỏe thể chất, sự trưởng thành và niềm hạnh phúc. Ví dụ, việc chạm vào lò nóng thì tệ và bạn không nên làm điều đó thêm nữa. Nhưng việc nói dối một người bạn thì sao ; hay là dậy sớm một buổi sáng hoặc thậm chí còn là không sử dụng ma tuý. Đó chỉ là một vài trong số hàng triệu ví dụ của việc theo đuổi hệ giá trị thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau sẽ làm bạn lạc lối. Hệ giá trị trao đổi / dựa trên luật lệ sẽ cướp đi của bạn niềm tin, sự thân thương và tình yêu thiết yếu để trở nên khỏe mạnh về cảm hứng và niềm hạnh phúc. Điều này là bởi, khi bạn nhìn nhận mọi mối quan hệ và những hành vi chỉ như con đường tới một hiệu quả nào đó, bạn sẽ luôn hoài nghi một động cơ ẩn sau của mọi thứ xảy ra trong đời sống và mọi điều mà người khác làm cho bạn .Trước khi bạn hoàn toàn có thể bước tiếp và học hỏi từ những hệ giá trị chưa hoàn thành xong này, bạn phải trải qua những nỗi đau khi chúng thất bại. Điều đó không có nghĩa rằng hãy phủ định sự thất bại mà là không tránh né những nỗi đau của thất bại ấy. Điều đó cũng có nghĩa rằng hãy đương đầu với thất bại khi chúng tới và thừa nhận điều rõ ràng trước mắt : rằng bạn đã sai và hẳn là có một cách tốt hơn .

Bước số 2: Da thịt trong cuộc chơi

Những người sống theo hệ giá trị trẻ thơ của thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau có lòng tự trọng nhờ vào vào mức độ thỏa mãn nhu cầu hay đau đớn họ cảm nhận. Vì vậy, khi họ cảm thấy tốt, họ cũng sẽ cảm thấy tốt về bản thân. Khi họ cảm thấy tồi tệ, họ cũng sẽ cảm thấy tệ về bản thân. Vì thế khi một người ở cấp giá trị này gặp chuyện tồi tệ lớn, lý giải tiên phong của họ sẽ là “ Tôi chẳng ra gì cả. Tôi là một con người tồi tệ. Tôi đã nghĩ gì thế nhỉ ? ”Điều này rất có hại và thường thì còn làm yếu tố trở nên tồi tệ hơn. Đơn giản bởi yếu tố không phải là bản thân bạn. Vấn đề chính là giá trị bạn chọn để theo đuổi, cách mà bạn chọn để nhìn nhận về quốc tế và cách mà nó quản lý và vận hành. Không có gì sai với sự thỏa mãn nhu cầu và cũng không có gì sai với việc những nỗi đau sống sót. Chính lý do mà mỗi nỗi đau hay sự thoả mãn sống sót là điều làm chúng đúng hoặc sai .Nhận ra thực sự này là điều sẽ từ từ uốn nắn hệ giá trị của bạn trở thành một hệ giá trị trưởng thành hơn so với thương lượng / trao đổi. Bạn không khi nào nổi điên lên chỉ vì bạn gây ra đau đớn mà chỉ nổi điên vì gây ra đau đớn bởi những nguyên do tồi tệ. Lý do một tài xế say xỉn đâm trúng một chiếc xe khác là vô đạo đức không phải là chuyện ai bị thương – nó là việc người tài xế lái xe khi say xỉn, điều đáng khiển trách hơn nhiều .Rất nhiều người cố gắng nỗ lực để “ sửa ” những người phải chịu đựng việc hành vi có khuynh hướng ép buộc và kẹt lại hệ giá trị thỏa mãn nhu cầu / nỗi đau bằng cách nỗ lực đưa họ thẳng tới sự trưởng thành. Họ muốn dậy những kẻ nghiện rượu giá trị của sự trung thực. Họ muốn thuyết phục những kẻ bạo hành về tầm quan trọng của sự rộng lượng và bình tĩnh .Nhưng bạn không hề làm điều đó, bạn không hề bỏ lỡ các Lever. Điều đó cũng giống như bỏ lỡ đại số và nhảy thẳng tới tích phân. Bạn không hề từ một đứa trẻ trở thành một người lớn mà không trải qua tuổi người trẻ tuổi .Những người kẹt lại trong sự cưỡng bách thứ nhất cần học cách nghĩ về mọi thứ dưới góc nhìn của sự trao đổi. Chứng nghiện rượu không tệ bởi khung hình bạn cũng chính là một thánh đường, chỉ có việc tự hành hạ bản thân mới là sai từ thực chất – phải chăng đó là những giá trị trưởng thành .Không, chứng nghiện rượu rất tệ bởi đó là một sự đánh đổi tồi tệ. Nó làm mọi người tổn thương, những người không đáng phải chịu điều đó. Những người mà bạn vốn luôn yêu thương và luôn muốn giúp sức. Nó phá hoại những kế hoạch khác trong đời sống. Nó phá huỷ các mái ấm gia đình, kinh tế tài chính và uy tín. Nó chẳng khác gì việc từ bỏ một ngọn núi để nhận về một nắm đất cả .Những người nghiện và các phạm nhân thường tìm cách vượt qua thực trạng này bằng cách gắn vào một số ít giá trị như tôn giáo ví dụ điển hình. Nhưng với hầu hết, nó là những người họ yêu thương. Tôi từng trò chuyện với một người từng nghiện rượu nhưng đã cai thành công xuất sắc, người nói rằng điều duy nhất giúp anh vượt qua chính là cô con gái. Anh không hề nghĩ gì về bản thân trước đó nhưng khi nghĩ về việc cô con gái sẽ mất đi thời cơ có một người cha dù không hề làm gì để phải chịu đựng điều đó – chính tâm lý ấy đã giúp anh vượt qua cơn nghiện rượu .unnamed file 15752Photo: UnsplashNhững người nghiện thường nói về khái niệm “ chạm đáy “. Đáy là nơi mà mọi thứ đã trọn vẹn bị tàn phá và chỉ còn những nỗi đau, rằng đó là cảm xúc họ không hề tránh đương đầu với một thực sự đơn thuần rằng những hành vi của họ đang tự huỷ hoại đời sống cá thể và đời sống của những người xung quanh. Đó là sự nhận thức về nỗi đau tột cùng mà người nghiện phải đương đầu trải qua sự trao đổi với thực chất đời sống. Rằng những lựa chọn của họ có hậu quả, không riêng gì cho bản thân họ tương lai mà còn là những người khác. Và những hậu quả đó cần phải được trấn áp .Chúng ta tiến xa khỏi những giá trị trẻ thơ khi ta nhận ra rằng da thịt đã ở trong game show – rằng có những hiệu quả cho những hành vi của ta nằm ngoài chính bản thân ta ngay lúc này .Đây cũng là nguyên do mà các nhà nghiên cứu đã phát hiện ra cách tốt nhất để phá vỡ bất kể thói quen xấu nào – bạn đoán xem – là thương lượng cho nó. Thử cái này xem : viết cho bạn thân bạn một tờ séc 3000 đô-la và nói anh ấy nếu còn thấy bạn hút thuốc thêm một lần nào nữa, anh ấy trọn vẹn hoàn toàn có thể đi rút nó ra tiêu xài. Bạn sẽ giật mình vì tính hiệu suất cao của giải pháp này đấy. Tạo ra hậu quả cho chính bản thân bạn sẽ tạo ra nghĩa vụ và trách nhiệm .

Bước số 3 – Sẵn sàng để chết cho một thứ gì đó

Có được một chỗ đứng vững chãi trong hệ giá trị thương lượng / trao đổi sẽ khiến bạn gần với một con người thực thụ hơn. Nhưng vẫn không hề khiến bạn trở thành một người trưởng thành. Bạn sẽ vẫn phải chịu đựng những mối quan hệ ô nhiễm, thuần tuý trao đổi cũng như khủng hoảng cục bộ về ý nghĩa đời sống mỗi ngày .Điểm độc lạ mấu chốt giữa một người trẻ tuổi và một người trưởng thành là những người trẻ tuổi luôn sợ hãi để làm điều gì trừ phi cảm thấy tự tin rằng sẽ nhận lại cái gì đó :Họ không muốn mạo hiểm từ bỏ việc làm hiện tại trừ phi chắc như đinh rằng có thứ gì đó niềm hạnh phúc hơn chờ đón. Họ không muốn nói với ai đó rằng có tình cảm cho người đó trừ phi hoàn toàn có thể bảo vệ sẽ sống sót một mối quan hệ tốt đẹp. Họ không muốn mạo hiểm san sẻ ý tưởng sáng tạo trừ phi biết chắc như đinh rằng sẽ giành được sự đồng ý chấp thuận của những người khác .Đối với một người trẻ tuổi, cách họ cảm nhận về bản thân sẽ được quyết định hành động dựa trên việc thương lượng với quốc tế bên ngoài tốt đến đâu. Nếu họ thất bại khi thương lượng với quốc tế bên ngoài, họ sẽ khởi đầu chỉ trích bản thân. Vì nguyên do này, những người trẻ tuổi luôn sợ việc bị phủ nhận hay thất bại. Đối với họ, thất bại hay bị khước từ cũng chẳng khác gì một kiểu chết vì cảm xúc như mọi thứ họ muốn từ quốc tế này – mọi mục tiêu, mọi ý nghĩa – giờ đây đều sẽ khước từ họ .unnamed file 15753Photo: UnsplashNhưng cũng chính sự sẵn sàng chuẩn bị để chết này dẫn tới sự trưởng thành. Sự trưởng thành diễn ra khi một cá thể nhận ra rằng cách duy nhất để vượt qua đau khổ chính là không để sự đau khổ làm suy chuyển. Sự trưởng thành thế cho nên sẽ xảy ra khi một cá thể nhận ra rằng sẽ tốt hơn là đau khổ vì một vài nguyên do hài hòa và hợp lý thay vì cảm thấy thỏa mãn nhu cầu vì những nguyên do sai lầm đáng tiếc. Sự trưởng thành cũng xảy ra khi một cá thể nhận ra rằng sẽ là tốt hơn khi yêu thương rồi mất mát thay vì không khi nào yêu thương .Một người trưởng thành nhìn vào sự biến hóa trong việc làm và nói, “ Tôi thà chết còn hơn là làm một thây ma lờ đờ sống một cuộc sống không phải của tôi ”. Rồi anh ấy bỏ việc. Một người trưởng thành nhìn người mình đã mê hồn và nói, “ Tôi thà chết còn hơn là phải giấu trái tim mình với quốc tế ”. Rồi cô ấy thổ lộ. Một người trưởng thành sẽ nhìn vào những sáng tạo độc đáo của mình và nói, “ Tôi thà chết còn hơn là chôn vùi năng lực và tiềm năng của mình “. Rồi cô ấy hành vi .Một người trưởng thành đồng ý rằng có 1 số ít cách sống còn tệ hơn cả không sống. Và vì nhận ra điều này, họ hoàn toàn có thể hành vi cương quyết theo quan điểm bản thân .Trong quyển sách của mình, Nghệ thuật của việc đếch chăm sóc, tôi đã đưa ra hàng loạt những thưởng thức đau đớn từ thuở niên thiếu của tôi : sự chia tách của mái ấm gia đình, sự khước từ đau đớn của xã hội, sự mất mát trong mối quan hệ tiên phong hay cái chết của một người bạn .Vì đã thưởng thức quá nhiều đau đớn trong những mối quan hệ của mình khi còn trẻ nên trong phần đông năm tháng đầu tuổi trưởng thành, tôi tiếp cận những mối quan hệ đầy thống kê giám sát. Tôi học từ sách vở về con người và nỗ lực để biểu lộ bản thân theo những cách tối thiểu hoá sự khước từ, những điều sẽ giúp tôi tăng tầm ảnh hưởng tác động đến cách mọi người nhận thức về mình. Tôi theo đuổi tình dục không ngừng nghỉ như một nỗ lực để bù đắp cho những nỗi đau tâm ý thâm thúy trong các mối quan hệ hời hợt của mình. Trong suốt nhiều năm cuộc sống, tôi nghĩ về tình bạn chỉ đơn thuần như việc trao đổi quyền lợi : tôi làm điều gì đó cho ai đó để tôi hoàn toàn có thể nhận lại điều tương ứng. Và ngay khi một mối quan hệ khởi đầu gây ra đau đớn, tôi sẽ tìm cách để trốn khỏi nó .Tôi đã rất thành công xuất sắc trong việc này suốt nhiều năm. Tôi liên tục khởi lên rồi bỏ trốn – về cơ bản, chu du vòng quanh quốc tế để tránh khỏi hàng tá mối quan hệ với nhiều người tốt, 1 số ít trong đó thực sự chăm sóc tới tôi nhưng tôi khi ấy lại không đủ chín chắn để đảm nhiệm .

Nhưng sự trốn chạy này cũng là một giải pháp đau đớn như chính vấn đề vậy. Điều duy nhất đau đớn hơn việc mất đi một mối quan hệ quan trọng chính là không có một mối quan hệ nào như thế. Và một bình minh dần sáng lên trong tôi rằng hạnh phúc hoá ra không phải là điểm mấu chốt mà chính là nỗi đau. Đây cũng là cách mà thử thách trong sự nghiệp của tôi làm cho những thành quả cũng trở nên ý nghĩa hơn, sự sẵn sàng để đối mặt với nỗi đau và bất an hoá ra chính là điều làm cho những mối quan hệ thêm ý nghĩa. Không phải sự quyến rũ hay hào hứng hay là cảm giác mãn nguyện nào cả. 

Vì vậy, ở cái tuổi 30 này, tôi sau cuối đã hiểu việc sống một cuộc sống như một người trưởng thành có ý nghĩa thế nào. Đây là thời cơ để lựa chọn xem sự thoả mãn nào đáng bỏ công, nỗi đau nào đáng bỏ sức, để mưu cầu và yêu thương vô điều kiện kèm theo, không nhìn nhận hay xấu hổ. Thế là tôi đã chọn sẽ ăn mừng. Tôi và 8 người bạn thân nhất đã tới Las Vegas sau đó và uống khoảng chừng 1000 đô la tiền rượu trong một đêm, đêm đó thật tuyệt .—-MinhLoc Is Positive

VIETLIKE.VN

CEO: Công ty TNHH Công Nghệ Truyền Thông Ez Media.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button