Review

Lạc vào khu rừng đom đóm ( Phần 2) – Chap 1: Cuộc sống của tôi thật trống rỗng! – Wattpad

                                    
                                              Trong rừng tối, xa xa treo những đèn lồng đỏ của liên hoan, tôi đã vô tình không chú ý rằng cậu bé mặc kimono đó là con người và điều tồi tệ hơn là Gin đã chạm vào nó. Tôi đã rất sợ hãi, sợ rằng Gin sẽ biến mất. Gin nhìn tôi và rồi mỉm cười, dang hai tay rộng ra. Hai bàn tay ấy đã khởi đầu tan biến và phát sáng, chẳng cần nghĩ ngợi gì nữa, vứt chiếc mặt nạ cáo xuống đất, hai chân tôi bước vội, ôm chầm lấy Gin. Tôi và anh mỉm cười, tôi rất vui vì mình đã hoàn toàn có thể chạm vào Gin nhưng cái giá phải trả lại quá đắt .
                          Những ánh sáng ấm cúng nhỏ bé như những con đom đóm theo bên tôi men qua đường lối ra. Bộ kimono của Gin trên tay vẫn còn hơi ấm, rất muốn khóc nhưng sao không hề tuôn ra được. Cảm xúc cứ ứ nghẹn trong tim ... thật không dễ chịu ... Gin ... vậy là tất cả chúng ta ... không hề gặp lại nhau nữa sao ?
                          

Tại sao anh ấy không phải con người? Tại sao tôi không phải là người trở về từ cõi chết như Gin?

Ước gì điều hồi nãy không xảy ra, anh sẽ không chạm vào con người và em sẽ hoàn toàn có thể gặp lại anh vào mùa hè năm sau. Đáng tiếc, nó chỉ là điều ước mà thôi ! Bước đến cổng đền, tôi ái ngại quay đầu nhìn. Hình ảnh Gin chờ tôi vào đầu hè mỗi năm vẫn ở đó, khóe mắt tôi cay cay, cụp mắt xuống, tôi quay đi. Được một quãng, trước mặt tôi là nhà của ông, tôi thấy ông ngồi đó nhâm nhi chén trà, bất chợt thấy tôi trở về, ông bảo : - Hotaru, cháu về rồi à, tiệc tùng có vui không ? Ngơ ngác một hồi, bất giác mỉm cười tôi đáp : - Vui lắm ông ạ ! - Vậy thì tốt, mau vào thay đồ rồi đi ngủ đi cháu, mai là phải về thành phố rồi ! - Vâng ! Bước vào nhà, mặt tôi cúi gằm xuống, thay nhanh bộ đồ ngủ rồi nằm thệt xuống sàn gỗ. Không hiểu tại sao, giờ đây tôi mới khóc. Sao thế nhỉ, nước mắt cứ tuôn không ngừng, tôi đưa tay cố gắng nỗ lực quệt nhưng vô ích. Bất lực, không kìm nén được nữa, tôi khóc, đưa tay lên che miệng để không phát ra âm thanh. Những giọt nước mắt bết dính tóc, làm ướt sàn gỗ, bà tôi bất chợt vỗ vai an ủi . - Bà không biết là có chuyện gì nhưng ... nếu có chuyện gì buồn, cháu hoàn toàn có thể tâm sự với bà, đừng giữ trong lòng như vậy, không tốt đâu . Tôi mếu máo nói : - Hức hức, bà ơi ... cháu ... vừa mới ... mất đi ... một người rất quan trọng ! - Nếu muốn khóc, cháu cứ khóc to lên, mất đi một người quan trọng thực sự rất đau đớn, bà hiểu mà ! Tôi khóc to, ôm lấy bà mà nức nở và không biết tôi đã thiếp đi từ khi nào. Và sáng hôm sau, tôi cảm thấy khá hơn một chút ít. Tôi sẵn sàng chuẩn bị đồ vật ra bến tàu, trước khi đi tôi nhìn về phía khu rừng một lát, lòng man mác buồn . Ngồi trên tàu điện, nhìn ra cửa số, tôi vẫn trông thấy khu vườn bao trùm một màu xanh tươi tốt, chẳng biết mùa hè năm sau tôi có được phép bước vào nó một lần nữa hay không . Thu đến, tôi lại vác cặp đến trường chẳng chú ý xung quanh, không biết khu rừng ấy ra làm sao rồi, đó là hàng loạt những gì tôi hoàn toàn có thể nghĩ. Kể cả khi đang đến trường, trò chuyện hay chơi gì đó, tôi cảm thấy thật trống rống, có lúc tôi ngơ ngác nhìn ra hành lang cửa số như người mất hồn . Nhìn ra ngọn núi sau trường học, cả một đồi cây xanh, bất giác hình ảnh Gin hiện lên mờ ảo ở ngọn núi. Tôi đứng phắt dậy chạy một mạch ra ngọn núi mặc cho tiết học và mọi người xì xào buôn chuyện. Đáng tiếc thay, khi đến nơi, tôi chẳng còn thấy anh ở đó nữa, biến mất không một giấu vết. Hai dòng lệ nóng lại rơi, tôi đứng như trời trồng, trong mắt không có một gợn sóng. Cứ lâu lâu, tôi lại như vậy ... Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng chân, một tia mừng nhen nhóm trong tim, tôi quay lại, nước mắt chao đảo trong không trung. Không phải Gin ... - Hotaru-san, cậu khóc đấy à ? - Tsukuto-kun ... - Sao cậu lại chạy ra khỏi lớp vậy ? Trước khuôn mặt đầy lo ngại của Tsukuto, tôi không dám nhìn thẳng, cúi mặt xuống, tôi cố tỏ vẻ lạnh nhạt vô cảm :

-Không có gì, chỉ là hơi xúc động thôi!

Nói xong, tôi đi lướt qua cậu ta, sẵn sàng chuẩn bị vào lớp. Tôi biết tình hình tôi giờ đây sẽ làm ba mẹ và mọi người lo ngại ... đặc biệt quan trọng là ... anh ấy ... Gin à ... em sẽ cố gắng nỗ lực sống thật tốt ... vậy nên ... anh đừng ... lo cho em ... Đông sang rồi, thấm thoát đó thôi, tôi ra khỏi lớp chạy xuống sân trường, đưa tay hứng những bông tuyết nhẹ và lạnh. Tuyết tan chảy trong tay phản chiếu hình ảnh của Gin, tôi cười nhẹ . Sắp thôi, mùa hè sẽ đến thôi, Hotaru sẽ thăm khu rừng của anh, anh đợi nhé ! - Hota-chan, Naru-chan gọi cậu vào ăn bánh cậu ấy tự làm kìa ! - Ừm ! Gin ơi, nhìn em sống tốt nhé . Cuối cùng ... tôi đã chờ được đến mùa hè, háo hức sẵn sàng chuẩn bị đồ vật về quê. Chạy ra bến tàu, tôi suýt quên mang mũ. Ngồi trên tàu điện, xa xa tôi thấy khu rừng vẫn xanh tươi như năm ấy, những vạt nắng theo thường lệ nhảy nhót qua những tán lá . Đến nơi, tôi đi bộ đến nhà ông bà, tôi chợt dừng lại khi đi qua khu rừng, tôi cảm xúc như có cái bóng của ai đó vừa nhìn tôi, khi quay nhìn thì lại không thấy đâu . Đứng trước nhà ông bà, họ đã đợi ở đó, đợi tôi đến chơi như mọi năm . - Cháu chào ông bà ạ ! - Hotaru, cháu đến rồi à ! Đồ có nặng không ? Vào đây ngồi quạt cho mát này, trời nắng quá ! - Vâng ! Tôi vào nhà, đặt đồ vào chỗ rồi vội xỏ đôi dép gỗ, đi nhanh về khu rừng . - Cháu lại đi đến khu rừng à ? - Dạ ! Nói xong tôi rảo bước đi. Đứng trước cổng vào, tôi cười : - Em đến rồi đây ! Gin ! Rừng cây mở màn nổi gió lạnh buốt, tôi bước vào. Hình ảnh anh đứng đợi tôi ở cổng vẫn ở đó, vẫn rõ nét không hề sứt mẻ. Đi luồn qua cảnh cây kẽ lá, tôi thấy những tiểu quỉ hay những tinh linh nhìn tôi một cách tò mò và chúng không dám lại gần ăn hiếp tôi như khi vừa mới bước vào khu rừng . Dừng lại trước cành cây bị gãy tôi nhớ có lần tôi trèo lên cây lấy mũ và nó gãy, Gin đã định đỡ tôi thì phải. Thật may là lúc đó anh ấy không đỡ tôi, để tôi hoàn toàn có thể gặp Gin lâu hơn đến tận năm ngoái . Tôi thấy nhớ Gin quá, sau này tôi sẽ không hề chơi cùng anh ấy nữa rồi, thật trống rỗng ! ...

...Mọi hoạt động của em đều trống rỗng, Gin ạ! 

End chap 1 Đọc rùi cho Au lời cmt nha Có thể là viết không hay, thông cảm ạ ! <3

Source: https://vietlike.vn
Category: Review

VIETLIKE.VN

CEO: Công ty TNHH Công Nghệ Truyền Thông Ez Media.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button